Donnerstag, 6. Oktober 2022

Nơi Đó Nếu Em...


Dạo:

    Nếu còn nghĩ đến ngày xưa,

Đêm nay sẽ thấy gió đưa hồn về.

 

 

Cóc cuối tuần:

 

     Nơi Đó Nếu Em...

  (Thay lời một người đã khuất)

     

Đã quá nửa đời cách biệt nhau,

Vết thương chừng kín miệng từ lâu.

Đêm nay bỗng thoáng câu hò hẹn,

Đáy huyệt dường đang bén lửa sầu.

                       x

                  x       x

Nơi đó nếu em tóc đổi màu,

Muốn về qua chốn cũ tìm nhau,

Mộ bia anh trước sau nào có,

Đừng cố hỏi dò, chẳng thấy đâu!

     

Nếu em nơi đó chợt cô đơn,

Hãy nhớ xưa kia lúc giỗi hờn,

Em đã nhanh chân rời chốn cũ,

Mặc cho anh khốn khổ đòi cơn.

     

Nơi đó nếu em thoáng thấy buồn,

Hãy thầm nhớ đến thuở hàn ôn,

Ngày xưa dẫu dập dồn cay đắng,

Mình chẳng bao giờ để lệ tuôn.

     

Nếu em nơi đó phải se lòng,

Khi một mình nghe lạnh gió đông,

Vò võ đợi người không trở lại,

Có thương kẻ đã mãi chờ trông?

     

Nơi đó nếu em mượn ánh đèn,

Để cùng làm bạn đợi trăng lên,

Đừng phiền trách mệnh hay duyên số,

Trót lỡ làng rồi, hãy cố quên.

      

Nếu em nơi đó vẫn nghe sầu,

Thì chắc em đà hiểu tại đâu,

Dẫu sống trong giàu sang hạnh phúc,

Mà lòng phải có lúc buồn đau.

     

Nơi đó nếu em có ngậm ngùi,

Vô tình nhớ kỷ niệm buồn vui,

Hãy vùi quá khứ vào quên lãng,

Để thản nhiên an hưởng ngọt bùi.

                       x

                  x       x

Nếu thoảng bên thềm tiếng lá rơi,

Trong đêm nghe tựa bước chân người,

Mang theo cả một trời băng giá,

Hãy biết hồn anh đã đến nơi.

            Trần Văn Lương

          Argentina, 10/2022   


Freitag, 23. September 2022

Bước Chân Vô Định

 Dạo:

    Quê người, bóng tối chìm sâu,

Bước chân vô định về đâu đêm này.

 

Cóc cuối tuần:

 

         Bước Chân Vô Định

 

     Lại khăn gói tìm thăm xứ lạ,

     Ham vui đành vất vả trôi lăn,

          Lạ nhà, lạ chiếu, lạ chăn,

Lạ phong cảnh, lạ miếng ăn, câu chào.

 

     Xưa gặp cảnh lao đao mất nước,

     May Trời cho đến được đất lành.

          Về già hai bữa cơm canh,

Bỗng dưng sinh tật, du hành tứ tung.

 

     Dân xứ lạ vô cùng tử tế,

     Vẫn không sao thay thế được người

          Cùng quê, cùng chốn chào đời,

Cùng chung gánh chịu một thời thương đau.

 

     Chiều hấp tấp chìm sau ngõ vắng,

     Thoáng ngần ngừ, vạt nắng trườn theo.

          Gió cùng lá úa trả treo,

Mặc bầy chim nhỏ nhì nhèo trên cây.

 

     Trong giây phút cuối ngày, có kẻ

     Thu mình ngồi lặng lẽ nghỉ ngơi.

          Sáng chiều bận bịu rong chơi,

Ơ hờ chẳng nghĩ đến thời xa xưa.

 

     Dù quá khứ sớm trưa nhắc nhở,

     Tuổi xa trời, ít nhớ nhiều quên.

          Bạn bè cũ được mấy tên,

Dần dà mất hết, bắt đền ai đây.

 

     Chân đói ngủ vẫn ngầy ngật bước,

     Ngỡ còn trên đất nước mình xưa,

          Mơ hồ nghe tiếng võng đưa,

Tưởng chừng thấy bóng cội dừa xa xa.

 

     Văng vẳng tiếng đàn ca vọng lại,

     Thoáng nghe lòng tê tái say mê,

          Nhưng ngay đó bỗng ê chề,

Tiếng ca nào phải tiếng quê hương mình!

 

     Hụt hẫng dứng lặng thinh buồn tủi,

     Rồi ngập ngừng lủi thủi bước đi.

          Côn trùng quanh gót tỉ ti,

Trên vai gió rối thầm thì thở than.

 

     Nỗi phiền muộn miên man thúc hối,

     Chân lơ ngơ rẽ lối không người.

          Dường nghe có tiếng à ơi,

Ngẩng nhìn chỉ thấy đầy trời sao giăng.

 

     Ngôi sao đó phải chăng là mẹ,

     Ngôi sao kìa có lẽ là cha,

          Chẳng nề đất lạ đường xa,

Thương con nên cố bôn ba đi tìm?

 

     Dòng máu nóng về tim vẫn chảy,

     Khối buồn này biết thảy về đâu.

          Trăng đeo đẳng mãi trên đầu,

Bước chân vô định lấm sầu thâu đêm.

                   Trần Văn Lương

                     Chile, 9/2022


Freitag, 16. September 2022

Hắt Hiu Lời Gió

Dạo:

    Ôm từng kỷ niệm chắt chiu,

Vẳng nghe lời gió hắt hiu vỗ về.

 

Cóc cuối tuần:

 

  Hắt Hiu Lời Gió


Ngọn gió đưa đường,
Êm êm dường hơi thở.
Nỗi buồn trăn trở,
Vẫn cắc cớ kéo dài.

Tiếng hát rạc rài,
Mệt nhoài ôm tiếc nuối.
Lời ca nhức nhối,
Bối rối bước chân rời.


Nhặt mảnh buồn rơi
Tưởng đùa chơi chốc lát,
Con tim lang bạt
Vồ chặt lấy tâng tiu.

Làn gió hắt hiu,
Pha nắng chiều nhạt thếch,
Cùng bầy lá rách
Lách chách chuyện ngàn sau.

Chim mượn ánh sao,
Lao xao tìm chỗ đậu.
Nỗi sầu che giấu,
Chợt nung nấu cồn cào.

Chuyện cũ ngày nao
Lòng làm sao quên được,
 Dù bao năm trước,
 Đời rách mướp tả tơi.











Trăng trót phụ người,
Xưa tìm nơi lặn lội,
Nay về sám hối,
Mặt còm cõi xanh xao.

Kỷ niệm xé rào
Ồn ào như vỡ chợ.
Trong buồng tim vỡ
Nỗi nhớ vụt lao nhao.

Oán trận mưa rào,
Năm nao làm lỗi hẹn.
Nỗi đau nghèn nghẹn,
Theo gió lén về thăm.
x  x
Thức mãi không nằm,
Gối chăn dần lạnh ngắt,
Bơ phờ vuốt mặt,
Lạnh ngắt trũng bàn tay.

Nhấp ngụm men cay
Hơi say thành nét chữ.
Cuối đời lữ thứ,
Quá khứ lại gào la.

Đêm Bolivia,
Bước xa nhà tiếp nối,
Đèn khuya cằn cỗi,
Lời gió tối hắt hiu.

Trần Văn Lương
Bolivia, 9/2022

Sonntag, 11. September 2022

TÂM NGUYỆN

Tà huy khép bóng đời nơi viễn xứ
Lối sơn khê còn cách vạn dặm đường
Hồ trường xưa Bá Trạc rót bốn phương
Ta rưới lệ vào lòng nuôi tâm nguyện.

Chân mỏi bước tận cùng trời, cuối biển
Trôi về đâu mây nước của đời người?
Dã tràng còn nghe tiếng sóng reo vui
Ta, ly khách ngậm ngùi trông cố quận.

Trừng mắt đỏ, đêm bỗng dài vô tận!
Máu, tim như hòa nhịp với thời gian
Lắng hồn theo bóng hạc nội mây ngàn
nghe rấm rứt tiếng mài gươm tráng sĩ.

Vì Hồ sơn hữu ước vi sơ chí
nên Tuế nguyệt như lưu mạn thử sinh (1)
Chưa mòn chân đã chùng bước đăng trình
đành Vãng sự hồi đầu ta dĩ hĩ (2)

Đâu phải người đã không còn hào khí
Chỉ vì thân chùm gởi chốn viễn phương
Khói sương giăng, mờ khuất vạn nẻo đường
nên vó ngựa hồi hương chưa thấy lối!

Nghe văng vẳng núi sông reo nguồn cội
Thoáng chập chờn nhân ảnh thuở đao binh
Tháng năm trôi, quang gánh chất u tình
Đong nỗi nhớ, chờ ánh hồng quang phục.

Dòng ly biệt trải bao mùa trong, đục
Quan san còn vương bụi đất tha phương
47 năm! Cứ ngỡ đã miên trường
Trời, Đất xám một màu sương khói quyện.

Đời lang bạt kể từ khi quốc biến
Đêm năm châu, ngày bốn biển phiêu linh!
Sau bao năm còn thắm thiết lưu tình
Chăm chút bón hoa lòng thương Đất Nước.

Lấy tan nát vá đời, treo gió ngược
làm buồm căng cho thuyền vượt trường giang
Quê hương ơi! Đây son sắt đá, vàng
tô thắm mãi trang sử hồng Lạc Việt.
HUY VĂN

(1) Trích từ Bình Nam Dạ Bạc- Nguyễn Trãi
Dịch (thoát ý):
Lời thề sông núi đành lỗi hẹn,
Tháng năm uổng phí giữa đời trôi

(2) Trích từ Bạch Đằng Hải Khẩu- Nguyễn Trãi
Dịch (thoát ý):
Nhớ lại chuyện cũ đã qua rồi

Donnerstag, 1. September 2022

Lỡ Tôi Có Hỏi

Dạo: 
 Tưởng rằng tha thiết yêu nhau,
 Ngờ đâu thù ghét ngập đầu nào hay. 
 Cóc cuối tuần:

 Lỡ Tôi Có Hỏi

Nếu ba em có hỏi
Lòng em đối với tôi,
Cứ thẳng thắn trả lời,
Đừng lôi thôi giải thích:

"Cái anh chàng bị thịt,
 Tướng cục mịch ù lì,
 Quê mùa chẳng biết chi,
 Con khi nào để mắt."

" Nếu me em thắc mắc,
 Em cứ việc lắc đầu Thỏ thẻ:
"Nước qua cầu, 
 Hơi đâu mà để ý;

 Gia đình mình quyền quý,
 Họ địa vị thấp hèn,
 Dù cố gắng bon chen,
 Chỉ bày thêm cách biệt."

 Nếu bạn bè muốn biết,
 Hãy tình thiệt bảo ngay:
 "Cứ mặc gã ườn thây
 Ngày ôm cây đợi thỏ."
 
Nếu người quen hỏi dọ,
 Em cứ tỏ thật lòng
 Rằng tôi dẫu đèo bòng,
 Chỉ uổng công lặn lội.
     Nhưng lỡ tôi có hỏi,
     Em đừng nói năng chi,
     Để tôi mãi ngu si,
     Li bì lăn gối lẻ.

     Tình gì rồi cũng sẽ
     Lặng lẽ lướt trôi qua,
     Chỉ còn nỗi xót xa
     Trong tim là vĩnh viễn.

     Khắp năm châu bốn biển,
     Người diễn giải chữ "yêu",
     Chỉ nhắm mắt nói liều,
     Toàn những điều xưa xửa.

     Nào "ba sinh", "hương lửa",
     Nào hứa hẹn nhì nhằng,
     Chỉ là chuyện lăng nhăng
     Đi mò trăng đáy huyệt.

     Tình yêu hay thù ghét,
     Nào khác biệt, em ơi:
     Đồng tiền sấp ngửa rơi,
     Một trò chơi khốc liệt!

 
    Trần Văn Lương
     Cali, 8/2022