Freitag, 10. September 2010

Tình Thu

Huy Văn

CuoiNgay

Lạ  nhau ! Thì  đã  lạ  nhau !
Tro  tàn,  khói  cũng  một  màu  hoang  sơ
Thời  gian  trôi  rất  tình  cờ
Chút  quên , chút  nhớ , dật  dờ  đường  mây


Nắng  nghiêng  bóng  ngả  về  Tây
Cuộc  chơi  bỏ  lại , Đông  quay  quắt  chờ
Hắt  hiu  trải  một  dòng  thơ
Thả  từng  nỗi  nhớ  đến  bờ  tri  âm
Tìm  hoài  hạnh  phúc  tình  thân
Như  người  ngậm  ngãi  mơ  trầm  non  cao
Biết  đời  là  giấc  chiêm  bao
Sao  chân  vẫn  lạc  bước  vào  vô  biên
Tóc  phai , lòng  nặng  ưu  phiền
Mộng  phai , hồn  trở  về  tiền  kiếp  xưa
Thuở  còn  oan  nghiệt  nắng  mưa
Của  thời  chinh  chiến  khi  vừa  dệt  mơ
Ba  mươi  năm  lạc  bến  bờ
Một  lần  từ  tạ  đâu  ngờ  thiên  thu
Mùa  thương  thì  đã  hoang  vu
Vàng  theo  mùa  nhớ , lối  mù  sương  giăng
Trong  mơ  lặng  lẽ  gọi  trăng
Về  soi  phòng  vắng , chiếu  chăn  ngại  ngùng
Tỉnh  ra  đã   thấy  muôn  trùng
Nhìn  quanh  chợt  nhớ  một  vùng  khói  sương
Nhớ  cây  xanh  lá  ven  đường 
Nhớ  mưa  phố  nhỏ  lạnh  vương  hồn  đời
Ơ  hờ  viễn  xứ  Thu  rơi
Lá  bay  vàng  úa  một  trời  tịch  liêu
Bóng  hoàng  hôn  đến  trong  chiều
Đường  về  nguồn  cội  còn  bao  nhiêu  ngày
Gọi  đời  trong  cuộc  tỉnh , say
Gọi  tình  về  thả  hương  bay  cuối  mùa
Bóng  mây  vời  vợi  lối  xưa
Cho  thêm  hiu  hắt  giọt  mưa  bên  trời
Còn  đây  nỗi  nhớ  Thu  ơi
Thoảng  trong  gió  lộng , trùng  khơi  gọi  hồn .

Keine Kommentare: