Huy Văn
Trời trở lạnh. Mùa Thu. Gió quyện
Lá vàng theo cơn lốc xoay vòng
Trên sân, nắng hóa thân. Ngọn cỏ
mơ màng nhìn mây trắng, trời trong.
Gió vẫn hát. Chiều trôi lặng lẽ
Bóng công viên rời rã, mơ hồ
Những tích tắc thời gian... rất khẽ
Nhích dần vào cõi lặng hư vô.
Là ảo giác khói sương hiu quạnh
Là mơ gần hay mộng du xa
Mà hun hút thu phong mấy nhánh
Thổi từng hồi âm vọng trong ta?
Mây lãng đãng trải màu tơ nhạt
Trôi lặng lờ, tan loãng, xa xăm
Người cũng một nỗi niềm sâu thẳm
Thu hững hờ, lạnh lẽo. Thu phân!
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen