Mittwoch, 3. November 2010

Mùa trăng

Huy Văn

moon

Ngày về ôi quá xa xăm!

Đêm sa mù vẫn lặng căm nẻo đời

Quạnh hiu, trăng nhạt đèn trời

Sương giăng độ lượng, giọt rơi hiền hòa

Đã xa! Ôi đã quá xa!

Âm hao tình động, nhạt tà áo mơ

Mạch sầu đọng giữa trang thơ

Nguyệt cầm gọi mãi bến bờ tịch liêu

Nhớ màu trăng úa ... đìu hiu!

Rèm sương phủ bước, lá thêu bóng rằm

Đêm soi ngõ vắng u trầm

Người đi: bóng nhỏ, âm thầm... cô miên!

Đèn trăng soi lối vô biên

Mập mờ đáy vực, hoang tuyền đỉnh mây

Đàn buông trầm, bỗng, vơi, đầy

Khúc ly hương vẫn đêm ngày héo hon

Bờ tây mấy độ trăng tròn

Biển đông người vẫn mỏi mòn đợi trông

Một đêm thu sáo sổ lồng

Bay đi vẫn nhớ bên sông ai chờ

Chờ đêm trăng tỏ, sao mờ

Tha phương đồng vọng bến bờ quan san

Mùa trăng xưa khóc ly tan

Đêm nay trăng vẫn còn mang u tình

Bâng khuâng người cũng một mình

Đối trăng, đối bóng, đối hình, đối tâm

Rừng thu khép lá ... trầm ngâm

Trăng nguyên tiêu cũng gọi thầm ... Tình ơi !

Keine Kommentare: