Trở mình, tỉnh giấc. Trời chưa sáng
Vẫn tối mập mờ một khoảng sân
Đêm còn giăng mắc màu tĩnh lặng
Phố xá im nghe gió thoảng vờn.
Bất chợt nhớ màn đêm chiến tuyến
Cũng lạnh se lòng lúc trực phiên
Chiến hào chong mắt, ghìm tay súng
Chờ ánh rạng đông ấm bình yên.
Nhớ ánh hỏa châu như thắp đuốc
Chập chờn soi tỏa bóng liêu trai
Chuyền tay tận hưởng từng hơi thuốc
Gian khổ mà sao vẫn nhớ hoài!?
Nơi xứ người, trong đêm về sáng
Lại ngồi bó gối nghĩ mông lung
Thương người lây lất vì kiếp nạn
Mới đó mà nay đã vô cùng!
Đêm sương thở khói say giấc vắng
Nỗi nhớ gom đầy lên mắt sâu
Thả niềm trăn trở vào viễn phố
Đêm tàn. Ngày còn lắng nơi đâu?!
HUY VĂN
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen