Samstag, 8. Juni 2013

LÚC ĐÊM TÀN

Tôi nhìn trăng ôm đàn ngồi hát
Lời vu vơ, man mác...thầm thì
Khúc tương tư hòa câu ly biệt
Ngẫm lại đời: đời chẳng ra chi!

Lạc vào những âm thanh trầm, bổng
Là bâng quơ giai điệu rã rời
Có một thoáng hư vô, huyễn mộng
Đọng trên từng phím, nốt...chơi vơi!

Hát để nhớ một thời tan tác
Đàn để ru hồn với thanh âm
Người xưa đã như ngàn cánh hạc
Biệt tăm theo mây khói phù trần!

Lòng đâu phải chỉ thương với nhớ
Mà ngậm ngùi vạn dặm ly hương
Hồn đâu phải chỉ buồn trăn trở
Mà héo hon mấy khúc đoạn trường!

Ví dầu sương khói che bờ bến
Tình tang mây nước thẫn thờ trôi
Bên song dĩ vãng chia niềm nhớ
Bờ xa hiện tại cũng bồi hồi!

Nhạc ngân héo hắt từng cung bậc
Gợi nỗi niềm theo tiếng nhặt khoan
Mây tan, nguyệt tận, mù sương lạnh
Gõ phách, rưng rưng tiễn đêm tàn.

HUY VĂN

Keine Kommentare: