Mittwoch, 12. Juni 2013

Một chiều gặp gỡ

Thường là tháng năm thời tiết thật đẹp mang theo gió xuân thổi nhẹ vào hồn với chút nắng muộn cũng đủ thấy lòng ấm áp . Lâu rồi từ ngày làm việc với các anh chị em trong Cộng Đồng Người Việt tại Hoà Lan tính ra, sinh hoạt đi tới đi lui cũng nhiều , thường thì gặp nhau trong các buổi họp định kỳ hay trong công tác hoặc bất ngờ trong các vụ biểu tình hàng năm 30 tháng 04 và nhất là trong dịp Tết đến Cộng đồng vẫn thường tổ chức để đồng hương ở khắp nơi về tham dự gọi là nhớ tết quê hương
Ngay cả giờ phút gần gũi nói chuyện tâm tình thì rất ít, có thì giờ đâu mà được tâm sự. Hết giờ họp xong đã lo chạy về mất tiêu rồi . Còn gặp nhau những buổi lễ Tết thì cũng là chào hỏi qua loa rồi công việc phận sự ai nấy làm mỗi người mỗi việc . Thế nên hôm nay có buổi gặp gỡ như thế này mới đúng nghĩa của nó.

Hội trường tại Liese không khó tìm lắm, vì nơi đây cũng thường tổ chức sinh hoạt thường kỳ của bên đồng hương đạo Công Giáo. Các anh như anh Vinh, Tuấn, Hoạt là những cột trụ nơi này nên vấn đề mượn hội trường cho buổi chiều sinh hoạt không khó lắm và được các anh tận tình giúp đỡ .
Nhưng hôm nay buổi sinh hoạt của Cộng Đồng mang ý nghĩ '' Ngồi Laị Gần Nhau '' , cũng là dịp để cùng nhau chia sẻ những thành công và những điều chưa đạt được kết quả mong muốn. Mặc dù mọi nỗ lực và những cố gắng đã được thể hiện trong tinh thần đoàn kết nhưng kết quả gặt hái cũng ở mức độ khiêm nhường mà thôi .
Dù là buổi sinh hoạt như buổi họp mặt hôm nay trong phạm vi có giới hạn của thiệp mời được gửi đi, nhưng bao giờ cũng thế BCH không quên những nghi thức làm lễ chào quốc kỳ, giờ mở đầu cũng chỉ xê xích chút đỉnh. Trước máy vi âm, anh Nguyễn Đắc Trung với tư cách Chủ Tịch Cộng Đồng gửi lời chào qúy thân hữu đã đến tham dự buổi sinh hoạt và anh cũng có đôi lời tường trình lý do tổ chức cho buổi sinh hoạt này, lời cảm ơn đến các hội đoàn và thân hữu đã cùng sát cánh trong năm qua về những sinh hoạt Cộng Đồng. Anh cũng không quên các anh chị em trong Ban Chấp Hành một lời biết ơn sâu xa trong thời gian qua đã cùng nhau thực hiện những công tác chung nhằm mục đích giúp đỡ đồng hương có nơi sinh hoạt và cùng nhau xây dựng Cộng Đồng một ngày thêm tốt đẹp.
Sau đó anh Ngô Thụy Chương, chủ bút tờ Việt Nam Nguyệt San từ tháng 9 năm 2011 đã giới thiệu các cộng tác viên của Việt Nam Nguyệt San. Anh Chương giới thiệu nhiều khuôn mặt thân quen đã đóng góp bài vở thật đều từ ngày anh trong vai trò chủ bút tờ báo như nhắc đến anh Võ Đức Tiến, chị Hoàng Hoàng Mai, nhà văn Bùi Văn Đỗ, anh chị Nguyễn Quyết Thắng, anh Ngô Thụy Trúc Lâm .. v.v. . Và nhất là người đi bên đời anh là chị Trúc, chị là người giúp đỡ anh trong việc sắp xếp bài vở, bỏ dấu chấm phết. Vì đôi khi đọc nhiều quá, anh thường hay bị hoa mắt . Cũng nên nhắc thêm ngoài việc là chủ bút của tờ báo VN NS, anh Chương còn là một cây bút viết về truyện ngắn có liên quan tới thời quân ngũ . Nhớ một truyện mà tôi đọc hơi rợn người vì uẩn khúc những oan hồn của người lính tử trận nơi chiến trường, lần đó đọc về khuya nên cũng có cảm giác rờn rợn sau gáy .
Tính đến nay tờ báo Việt Nam Nguyệt San đã có sự thay đổi lớn về hình thức cũng như nội dung và số đọc giả của tờ báo đã gia tăng thấy rõ. Tờ báo Việt Nam Nguyệt San tươi mát hơn qua những bài viết từ những cây bút cây nhà lá vườn tại phần đất Hoà Lan đã tô điểm rất nhiều cho trang báo . Thế nhưng lập trường và tôn chỉ Chống Cộng vẫn đứng hàng đầu không bao giờ bỏ quên .
Anh Võ Đức Tiến, một cây bút viết về những mẩu chuyện đời lính thật sôi động với những diễn biến bất ngờ . Không chỉ viết văn mà anh Tiến còn là một nhà thơ và là một nhạc sĩ, anh chơi đàn rất hay nhất là đàn Mandolin, tuy lĩnh vực viết nhạc anh còn ở mức độ khiêm nhường.
Hoàng Hoàng Mai, chị vẫn xuất hiện thường trên trang báo qua những bài phiếm luận vạch trần tội ác của Cộng Sản. Chị rất nhỏ nhẹ khi nói chuyện và cũng vài lần cùng tôi đi tham dự biểu tình. Ngoài ra chị Hoàng Hoàng Mai còn là một hoạ sĩ vẽ tranh rất tài, tôi đã tận mắt nhìn những bức tranh do chị vẽ khi có lần đến thăm chị. Tranh vẽ rất có hồn quê hương nước Việt, có những bức tranh nhìn qua không giấu được xúc động trong tôi. Mong rằng một ngày nào đó tranh vẽ của chị sẽ được phổ biến và được sự đón nhận của đồng hương trên khắp nước Hoà Lan đang cư ngụ .
Bùi Văn Đỗ là cây bút cũng không xa lạ gì với đọc giả Việt NamNguyệt San, anh là một nhà văn quen thuộc cũng đã cho ra đời tác phẩm Việt Nam trong Trái Tim Tôi (Quyển Ivà II ). Quyển II anh vừa xuất bản vào năm 2010 cùng những trăn trở về Quê hương vẫn còn bị kềm kẹp dưới một đảng độc tài CSVN.
Ca_Nhạc Sĩ Nguyễn Quyết Thắng với giòng nhạc du ca, anh cũng đã ra mắt tuyển tập nhạc Tình Yêu Quê Hương và Thân Phận. Chương trình văn nghệ sinh hoạt chiều nay không thể thiếu tiếng đàn và tiếng hát của cặp uyên ương Minh Chiến và Nguyễn Q Thắng. Những bài hát viết trước năm 1975, anh chị Thắng cũng đã cho chúng ta nghe. Bài hát đã đưa tên tuổi của anh từ làng du ca là bài Vắt Tay Lên Trán viết từ năm 1967, sau đó rải rác những khúc hát viết cho tình tự quê hương.  Nhạc tình anh cũng có viết nhưng không phổ biến rộng rãi. Anh đi rất nhiều và tham gia trong lãnh vực du ca tại hải ngoại những năm sau này. Gần đây nhất cũng đã phổ biến trên youtube
Một người từng sát cánh nhiều nhất trong sinh hoạt của Cộng Đồng và thường tham gia trong các cuộc biểu tình là Linh Mục Nguyễn Ðức Minh. Trong phần phát biểu ý kiến cha Minh cho rằng dù chúng ta là người bên Công Giáo hay Phật Giáo đi nữa, cũng không thể ngồi yên khi thấy bọn tà quyền Cộng Sản không chỉ bóc lột nhân dân mà còn hà khắc với đồng bào. Tôi lại nhớ ngày biểu tình 30 tháng tư vừa qua trong năm nay, với thời tiết giá lạnh hôm đó nhìn thấy các bác đã ngoài sáu mươi co ro vì lạnh trong tư thế đứng cầm cờ mà lòng thán phục. Còn cha Minh thì phong phanh chiế cáo khoác không đủ ấm,có người phải che mũ kín đầu mới chống lại được những cơn gió quất mạnh vào mặt. Thời tiết hôm đó làm tôi cũng bị lạnh cóng, răng thì đánh cầm cập liên hồi. Nhưng năm nào cũng thế, ngày biểu tình vào tháng tư hiếm hoi lắm mới có được ngày nắng ấm. Xen lẫn với chương trình văn nghệ, một số các vị đại diện hội đoàn đã được mời phát biếu ý kiến gồm anh Ðinh Ngọc Hiển (đảng Việt Tân), chị Nguyễn Như Tuyết (Uỷ Ban Xây Dựng Tượng Ðài Thuyền Nhân), anh Bùi Ðức Hoạt (Uỷ Ban Hổ Trợ ÐấuTranh cho Tự Do Dân Chủ tại Việt Nam), anh Trúc Lâm và anh Bùi Văn Ðỗ (cộng tác viên Việt Nam Nguyệt San). Ðại Diện Gia Ðình Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hoà tại Hoà-Lan, một tổ chức luôn yểm trợ Cộng Ðồng trong nhiều năm qua cũng được mời phát biểu, nhưng rất tiếc đã thông báo vào phút chót bị trở ngại không đến tham dự được.
Văn nghệ phụ diễn cho buổi chiều này gồm những khuôn mặt quen thuộc mà chúng ta vẫn thường gặp trong các buổi sinh hoạt Công Đồng hay trong những lần tổ chức biểu tình. Chẳng ai xa lạ đâu ngoài tiếng hát của chị Tuyết Lê, giọng hát của chị xuất sắc qua bài Lệ Đá bên tiếng đàn keyboard của Hans thật tuyệt vời. Lần lượt chúng ta lại được nghe những ca khúc ngày xưa viết về đời lính như Một Chuyến Bay Đêm hay ThươngVề Miền Trung qua tiếng hát vững vàng của chị Miên Thụy người đệm đàn hôm nay cho chị hát không ai khác hơn là anh Phước. Anh đàn rất vững nhịp , trong mọi chương trình văn nghệ bỏ túi đều không thể thiếu tiếng đàn Guitar thật mượt mà của anh . Dễ thương hơn là một Như Tuyết thật dấu yêu qua ca khúc trầm buồn mà Tuyết đã tự đàn và hát. Âm thanh thật hay từ tiếng đàn tiếng hát của một buổi chiều trong phạm vi căn phòng nhỏ vừa đủ nghe, vừa ấm cúng là do tài ráp nối dây điện mất nhiều thời gian của anh Nguyễn Được. Người lính mặc đồ rằn ri đội chiếc mũ đen có gắn huy hiệu cờ vàng ba sọc đỏ như cho mọi người biết thân thế và xuất xứ của mình, anh vẫn âm thầm làm việc luôn tay để chỉnh nút âm thanh lên xuống không bị ré. Trong thời chiến, bóng dáng người lính luôn là người trấn giữ biên cương , bảo vệ đât nước mang thanh bình cho tổ quốc. Thế mà chiếc áo lính vẫn còn khoác trên vai anh hơn nữa đời người dù nay anh đang sống ở hải ngoại.Tôi rất yêu hình ảnh người lính từ lâu và cho đến hôm nay vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim tôi Người Lính thật hào hùng .
Chương trình văn nghệ tạm ngưng, chúng tôi được Ban Tổ Chức mời dùng bữa cơm thân mật. Buổi chiều nay thật vui, hạnh phúc lắm trong không khí thân mật này làm sao mà chúng tôi có thể không nhớ đến người đầu bếp đã cho chúng tôi bữa ăn ngon, chu đáo về thức uống. Chị Vinh, chị Tiên đã thức khuya hai đêm liền bên cạnh sự giúp đỡ của qúy anh như anh Vinh anh Trí, chị Phước (chị Phước rất tiếc không đến tham dự được). Dù mệt mỏi nhưng hai chị vẫn tươi cười mời chào những món ăn được nấu nướng kỹ càng, mọi người tự lấy thức ăn cho mình và tìm nhau nói chuyện. Qua không khí này tôi nhìn thấy rất nhiều khuôn mặt thân quen hơn, và được dịp đến chào hỏi đôi câu thân tình. Không thể không nhắc đến chị Ngọc Anh, người bạn gái có rất nhiều trăn trở với quê hương. Ngoài việc vất vả cho đời sống hằng ngày, khi rảnh rỗi là chị cũng lo giúp đỡ nhiều hội đoàn để cùng nhau thực hiện mục đích chung cho quê hương còn bên kia vòng kềm kẹp. Ước mơ của chị nhiều lắm nhưng với đôi cánh tay bé nhỏ khó ôm trọn giấc mơ của mình. Tôi vẫn nói với chị cố giữ vững niềm tin rồi một ngày sẽ tới, riêng giấc mơ của tôi cũng chỉ là giấc mơ nhỏ nhoi thôi bạn ạ.
Cuối chương trình, ông Chủ Tịch Cộng Đồng lên cảm ơn mọi người đến tham dự lần nữa và không quên trao tặng những bó hoa và bày tỏ lòng biết ơn đến qúy chị đã bỏ thời giờ công sức lo chu toàn ẩm thực hôm nay . Anh Phước cũng đã lên nhận hoa thay cho bà xã vì chị mệt phải ở nhà. Chúng tôi ra về mang theo niềm vui của một buổi chiều gặp gỡ nhau trong tình thân ái .
Miên Thụy
Ghi lại buổi họp mặt ngày 26-5-2013 tại thành phố Lisse













__._,_.___

Keine Kommentare: