Nước soi lòng vắng, trăng soi mộng
Mộng phất phơ theo gió viễn du
Như thiên di lạc bên trời rộng
Vạn dặm bờ xa, bến mịt mù .
Từ lúc dòng đời chia đôi ngả
Từ độ sóng ngầm cuốn vực sâu
Chập chùng mây nước mờ sương tỏa
Hồn dệt cung thương chốn giang đầu.
Mênh mông ký ức thả vào thơ
Muốn quên lại nhớ đến thẫn thờ
Chinh y tàn rũ, cờ ngược gió
Cứ ngỡ như trong một giấc mơ!
Gậm nhấm nỗi buồn nơi xứ lạ
Xa vắng cõi trời mây hắt hiu
Nợ đời, nợ nước còn chưa trả
Đã thấy thời gian phủ tịch liêu.
Trùng dương ngăn lối, mộng phôi pha
Sơn khê thăm thẳm mấy trùng xa
Giang hồ thay đổi qua thời đại
Ra đi, lòng vẫn nhớ quê nhà.
Có những nhạt nhòa trong ký ức
Theo thời gian lắng cõi vô biên
Trắng đêm mờ ảo vùng hư, thực
Rụng giữa trời sương một nỗi niềm.
Đếm mãi vòng quay của tháng ngày
Của trời mưa nắng, của mây bay
Từng trang nhật ký nhoè giấy úa
Đồng vọng ngày đêm tiếng thở dài!
Nặng trĩu ưu tư, hồn gợn sóng
Theo nước trường giang chảy xa nguồn
Cuối đời vẫn cố nuôi hy vọng
Nhìn ánh bình minh chiếu làng thôn.
HUY VĂN
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen