Samstag, 10. Mai 2014

TUỔI 60 CON THÀNH TRẺ MỒ CÔI

Bên giường bệnh, ngồi buồn, con tư lự

Mình đã làm gì để báo đáp thâm ân?

Má lo cho con từng miếng ăn, giấc ngủ

60 năm qua con đền tạ được bao lần?!

Má muốn nói điều gì?

Buồn thay! Con không hiểu!

Bàn tay con, Má nắm, siết không rời

Con biết Má thương con lắm...Má ơi!

Nên cứ níu, giữ, hôn tay con từng chập.

Khi mắt đã lạc thần và tim thoi thóp đập

Má vẫn mấp máy môi như hòa niệm lời kinh

Có phải Má đang nhìn thấy Đấng Huyền Linh 

Nâng đỡ Má để cùng Ngài chung bước?

Lời Má thì thào phải chi chúng con hiểu được

Cũng đỡ se lòng trong lúc Má lâm chung

Cảnh biệt ly đã đành là biết trước

Nhưng vẫn nhói tim và thương cảm vô cùng!

Đành thôi! Má đã đến cuối đường nhân thế

Kể từ nay miên viễn chuyến xuôi đò

Sạch nợ đời, không còn cảnh buồn, lo

Má yên giấc ngàn thu.Thương quá đỗi!

Là câu thở than hay lời trăn trối?!

Mà giờ đây nhớ lại bỗng ngậm ngùi

" Con đâu rồi!? Má mong con sớm tối

Phải gặp con hoài Má mới thấy vui! "

Tiếng của Má gọi nhắn tin trong máy

Con mỗi ngày cứ nghe tới, nghe lui:

" Má nhớ con! "  Nghe sao quá  bùi ngùi

Con nhớ Má! Biết làm sao bày tỏ!?

Dẫu bạc đầu, con vẫn là trẻ nhỏ

Má còng lưng mà cuồn cuộn hải hà:

" Mấy bữa nay Má không thấy con qua

Nếu có bệnh thì ghé đây...Má cạo gió! "

Má: cổ thụ. Con: chỉ là ngọn cỏ

Lòng mẫu tâm như bóng mát núi đồi

Tuổi 60 con thành " trẻ mồ côi "

Để suy niệm nghĩa Sinh Thành, ơn Dưỡng Dục.

Lối trường sinh đưa Má về cội Phúc

Một đời người đọng lại chút bụi tro

Con còn đang dõi bóng một con đò

Hẹn Má chuyến tương phùng nơi Quê Thật!

HUY VĂN

( Kính nhớ Maria Nguyễn Thị Thương R.I.P )

Keine Kommentare: