" Buồn mà chi! Hãy về đây một chuyến
Sao cứ biệt tăm tận góc biển, chân trời?!
Quê hương bây giờ đẹp lắm bạn ta ơi!
Về để thấy Sàigòn nhiều thay đổi...."
Thay thì có, còn đổi thì...xin lỗi!
Thôi đừng múa may vẽ rắn, thêm rồng!
Tuyên truyền hoài thì cũng chỉ mất công
Toàn lời lẽ ngọt ngon mà...vô bổ!
Trong Sàigòn ngày nay tôi không còn chỗ
Nếu có về thăm chỉ thêm lạc bước chân
Bởi quang cảnh từ đầu đường, cuối phố
Sẽ biến tôi thành Từ Thức trở về trần.
Sàigòn đã qua bao mùa dâu bể
Nhưng chưa lần nào bị lột xác đến thảm thương
Con nít Sàigòn có còn tạt lon, đá dế?
Hay lon nổi lềnh bềnh
Còn dế thì ngộp thở dưới đường mương?
Sàigòn bây giờ...
như mụ nạ dòng dầy son, đậm phấn
cố đậy che vết trầy, tróc của phong trần
Còn đâu Sàigòn của những xuân hồng bất tận
với đường hoa đầy hương sắc thanh tân?!
Đã đành phải vươn lên theo thời đại
Nhưng có ích gì khi còn lắm nhiểu nhương?
Mạn ngược, miền xuôi đều lắm đoạn trường
với cảnh trạng của dân sinh đầy bi lụy!
Sàigòn đâu cần những công trình bạc tỷ!
Cao ốc phồn hoa vốn để khoe dáng một thời
Những kiến trúc vô hồn chỉ làm kiểng mà thôi
Chắc gì đã đậm tình hơn rêu phong trên ngói đỏ!?
Người Sàigòn càng thêm khốn khó
Bởi phố phường đang ngập ngụa môi sinh
Muốn phô bày một bộ mặt phồn vinh
đâu cần phải đua đòi theo Âu, Mỹ!
Sao không đúc xi măng thay cầu khỉ?
Sao không màng cảnh ròng rọc qua sông?
Sao không lo vàng lúa khắp nương đồng?
Sao không giữ những công trình lịch sử?!
Quê hương đã theo người ra viễn xứ
Có về thăm cũng chẳng thấy ấm lòng
Trong từng ngày của cuộc sống lưu vong
Sàigòn vẫn rạng ngời như muôn thuở!
HUY VĂN
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen