Mỗi lần cầm bút thư cho chị
Em thấy nặng lòng, thấy xuyến xao
Kỷ niệm đời em em giữ kỹ
Lần theo vết cũ xót nghẹn ngào!!
Trong nhà chị áp còn em út
Nên sống gần nhau cũng khá lâu
Em vào trung học chị đệ tứ
Nắng sáng trường xưa đẹp tươi màu
Nhà nghèo chị dở dang đường bước
Thi vào sư phạm để nuôi thân
Để nuôi ba mẹ nuôi em út
Chị khóc buồn thương cho số phần
Nhưng mà tính chị luôn cầu tiến
Trận bút trường văn khó bỏ ngang
Dáng cô giáo trẻ bao ong bướm
Chị vẫn vô tư bước thẳng đường !
Sáng lên bục giảng, chiều ngồi ghế
Chăm chỉ siêng năng nghe giảng bài
Thép sắt dũa mài đâu phải dễ
Nắng hồng rực rỡ bước tương lai!
Đổ đạc xong chị về trường cũ
Sống gần ba mẹ dạy văn chương
Áo cô giáo trẻ luôn trang điểm
Lấm tấm bụi hoa phấn học đường!
Chị nuôi ba bệnh rồi nuôi mẹ
Xây cất mộ phần cho song thân
Chị nuôi em út trong tù tội
Phận gái chị tròn chữ nghĩa ân!!
Tết nầy chị bảy hai rồi chị
Tóc trắng như bông nét diễm kiều
Của thuở ra trường còn vương lại
Nắng xuân luôn đẹp dẫu nắng chiều!!
Sống đời chay lạt vui kinh kệ
Chăm sóc vườn hoa kiểng sân nhà
Bạn chị vẫn tình xưa nghĩa cũ
Giao tình thân thiện bướm bên hoa!
Niềm an ủi lớn trong đời chị
Là những học trò cũ năm xưa
Vẫn thương vẫn quý luôn thăm viếng
Tình nghĩa thầy trò đẹp như thơ
Tết nầy em vẫn không về được
Chị đốt giùm em mấy nén nhang
Nói với mẹ ba thằng em út
Khóc nhìn thiên hạ đón xuân sang
Câu kết bài thơ em vừa viết
Lệ trào ướt má mặn môi em!!
thylanthảo
( Ngày Ông Táo về trời)
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen