Freitag, 12. Juni 2015

TIẾNG GỌI THẦM

Vườn trưa vắng tiếng gọi hè

Sân thưa. Nắng nhạt. Mây che lối về

Mộng lòng còn ấm tình quê

Đã nghe miên viễn hôn mê một đời

Từ cơn bão lửa bên trời

Thuyền neo bến lạ. Người rơi vực trầm

Từng đêm là tiếng gọi thầm

của hồn đơn lạnh, của năm tháng buồn

Tìm nhau trong mộng viễn phương

Đếm bao nỗi nhớ quê hương từng ngày

Trời xa mỏi cánh chim bay

Lạc bầy nhớ tổ, đường mây mịt mùng

Nhìn quanh chỉ thấy vô cùng

Gom sầu phiêu lãng vào chung nỗi niềm

Thời gian như lắng trong tim

Dài thêm mấy nỗi ưu phiền riêng mang

Sông buồn nhớ chuyến đò ngang

Tôi buồn nhớ cánh hoa vàng gió lay

Trải lòng vào cuộc tỉnh, say

Giữ trong tim những vắn, dài thâu canh

Cũng mây ôm núi đồi xanh

Cũng sương đọng hạt trên cành ban mai

Mà sao hương nhạt, nắng phai?

Sao hành trang vẫn trên vai...nặng đời?!

HUY VĂN

Keine Kommentare: