Tôi vẫn nhớ mù sương quanh phố núi
và tóc Em mảnh khảnh dịu dàng bay
chiều tan trường nắng nhạt cuối chân mây
con dốc nhỏ uốn mình vào học xá.
Đường chung bước mà lòng xa cách quá
Em vô tư hay hờ hững tình tôi
mà nụ cười luôn rạng rỡ trên môi
như tuổi ngọc hồn nhiên thời con gái!?
Hương kỷ niệm, lòng tôi còn giữ mãi
màu hoa niên năm tháng vẫn chưa phai
Lời tình xưa chưa bày tỏ cùng ai
nên nhật ký thường buồn câu tâm sự!
Thắp đèn trăng soi ngược dòng quá khứ
Thả mái chèo ký ức miệt mài khua
Tự hỏi thầm Đà Lạt đã thu chưa
để gió quyện, thông reo lời trầm bổng.
Mang vài cánh quỳ hoa vào cõi mộng
dỗ từng đêm giấc cô lữ viễn phương
Nhớ làm sao con dốc nối giảng đường
vào lãng mạn của niềm vui đời trọ học.
Nhớ như nhớ nắng vương trên mái tóc
Thương như thương màu hoa nở trong sương
Đà Lạt, Em, dù xa cách dặm trường
vẫn đậm nét trong tôi mùa tâm động!
HUY VĂN
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen