Đêm Giao Thừa xứ người
Pháo bông nở rực trời
Tiếng hò reo tở mở
Như sấm rền muôn nơi!
Con cháu đi chơi xa,
Trơ trọi hai thân già!
Không thiết gì nấu nướng,
Dẹp hết bánh rượu trà!
Mở nhạc, nghe thêm buồn...
Đọc thơ, càng rầu hơn...
Ký ức dầy năm tháng
Ứ tràn bao mối thương....
Đến Gym ngày mùng hai,
Mươi phút, đã mệt nhoài!
Những khuôn mặt quen biết,
Ngó quanh chẳng thấy ai!
Họ đang cùng cháu con
Vui tắm biển, trèo non,
Viếng danh lam thắng cảnh,
Thưởng thức món lạ ngon?
Đâu như mình hết hơi!
Dù con cháu có mời,
Chỉ vướng chân nặng gánh,
Thà ở nhà cho rồi!
Đón Xuân, nằm chèo queo
Thấm thía nỗi bọt bèo...
Và chợt dưng biết sợ,
Sợ Tết nhất nhạt phèo.....
-Ai Cơ-
(Tết Dương lịch 2018)
****
Mến gửi chị Ai Cơ:
"Đón Xuân, nằm chèo queo"
Ắt hẳn chẳng vì nghèo
Đâu tại thân già cỗi
Mà cám cảnh cheo leo
Vâng, ở xứ người "Sợ Tết nhất nhạt phèo..."
-Anne
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen