Sonntag, 4. Februar 2018

XUÂN KHUẤT ĐÓA MÃN KHAI


Đã nửa đời oằn vai nơi viễn xứ

Dấu thời gian trải từng nét phong sương

Soi đời giữa những thăng trầm cô lữ

Mang buồn vui vào thời cuộc vô thường.


Gửi tấc lòng về quê hương vạn dặm

Ước tương phùng nơi phố cũ, đường xưa

Chung vơi đầy qua từng chuyện nắng, mưa

Rót chén nhớ vào trũng buồn quan tái.


Đã bao năm thương quê nhà ...cứ mãi

vang tiếng hờn qua trăm núi ngàn sông

Người trần thân tả tơi manh áo vải

Kẻ phì gia ai đói khổ mặc lòng.


Thời gian đến rồi đi trong lặng lẽ

Trống như ngày khô nắng giữa tầng không

Cứ chập chờn trong từng cõi nhớ, mong

nên cứ thế: bềnh bồng cơn mộng mị.


Đón Xuân bằng những thăng trầm, cổ lụy

Khúc ly tao ngân vọng điệu bi ai

Lòng hồi hương mà chân mãi dặm dài

Chuyến định mệnh còn xa nguồn...thăm thẳm!


Xuân băng giá nên mang màu rêu ẩm

Nhìn qua song không thấy ánh đào hồng

Những phong sương của phù thế hư không

còn che khuất đoá mãn khai khoe sắc.


Sớm mai đến đã thấy ngày nắng tắt

Mừng Xuân sang hay buồn kiếp lưu vong?

Lạnh đông phong hay tuyết đổ trong lòng

mà lữ khách chợt đầy vơi tâm sự?!

HUY VĂN

Keine Kommentare: