ĐỒNG
BÀO ƠI....
Trước rào
cản: công an và cảnh sát
Vô
tri giác, dầy đặc hơn kẽm gai
Vì
họ là đồ tể đã đầu thai
Để sinh
ra làm cái thân trâu ngựa
Nên trái
tim của họ không còn nữa
Thì
ta đành chuyển hướng khác mà đi
Lòng phố
phường, nhiều đường lối ngại gì
Chỉ
cay đắng, nuốt ngược giòng nước mắt.
Phải
- bọn họ, tuy giống ta khuôn mặt
Cũng
da vàng, cũng tiếng nói Viet Nam
Cũng
không muốn phải sống kiếp lầm than
Nhưng
sao lại nhẫn tâm đến như thế???
Đành tự
hỏi - Chắc họ bị biến thể
Là trâu
ngựa... - mất khả năng nghĩ suy?
Là gỗ
đá... - nên trí não trơ lì?
Là con
thú...- gầm gừ giống chó sói?
Loại
thú hoang, dữ dằn và háu đói
Thay
vì ở quanh quẩn chốn rừng sâu
Nay
hoá thân làm một thứ tôi hầu
Cho
ông chủ, miệt mài ăn của bẩn
Ông
tham nhũng, quá hả hê tàn nhẫn
Ông
thản nhiên thấy dân mất cửa nhà
Ông
bóc lột cả thịt lẫn xương da
Bao
dân lành, ruộng vườn bị cướp sạch
Ông
bôi trơn như hổ mang luồn lách
Ông
ăn đất, uống dầu không biết no
Ông tuyên
bố. y hệt đám phường trò
Trên
sân khấu, khiến dân cười bể bụng
Công
quỹ bị thâm thủng
Tài
nguyên thành tro than
Quốc
hội đỏng đảnh bàn
Hoan
hô đảng bán nước
Giá
bao nhiêu, “anh lớn” đút túi trước
Rồi
chia chác, chè chén suốt ngày đêm
Cùng
“trong sạch”, cùng “phấn đấu trung kiên”
Cho
tới ngày giang sơn rách tơi tả
Khỏi phải
lo, mình có trôn “bác cả”
Chui
vào đấy, hẳn sung sướng muôn đời
Đất
nước tan, đảng ta vẫn tuyệt vời
Tầu
hay Việt, cộng sản thì cũng thế.
Đảng
độc tài trên “đỉnh cao trí tuệ”
Sẽ
lộn nhào!... Công an cảnh sát ơi
Xin
các anh nhìn thẳng vào chúng tôi
Đủ thành
phần, đều tràn đầy sức trẻ
Mắt
long lanh dù muốn ngăn giọt lệ
Quệt
mồ hôi, quyệt cả nỗi đớn dau
Vì
hờn căm xen lẫn bao hận sầu
Trong
phẫn uất, dâng trào niềm kiêu hãnh.
Còn
các anh, cái nhìn loài máu lạnh
Hi
hí thôi, đủ để quật đúng nơi
Nhắm vào
chỗ, làm đối phương rã rời
Hết phản
ứng, hết khả năng chống đối
Xin
sáng suốt, nếu không mang trọng tội
Với
dân tộc, với tổ quốc giống nòi
Cho
con cháu muôn thế hệ được soi
Tấm
gương sáng ông cha chúng để lại.
Những
danh thơm, sử xanh còn ghi mãi
Như
Ba Lan, từ chế độ sai lầm
Nhờ
công an, cảnh sát đi với dân
Cùng
biểu tình, cùng sánh vai tranh đấu.
Và
Đông Âu, cũng đứng lên theo dấu
Bước
chân hùng... Giờ đã được tự do
Đất
nước họ, mọi người vui ấm no
Hết
áp bức, hết cúi đầu câm nín
Hết
đóng cửa, hết âm thầm dấu kín
Sợ
hàng xóm láng giềng tố cáo gian
Sống
thảnh thơi hưởng không khí trời ban
Dư
luận viên hết thập thò nghe ngóng.
Đồng
bài ơi - Hãy vùng lên.
Đòi
tự do. Đòi quyền sống.
Để cùng
nhau xây dựng lại cơ đồ
Kìa
tổ quốc, đang tha thiết mong chờ
Chống
bạo quyền, dồn họ vào cửa tử
Bị
bịt miệng - Ta giơ cao biểu ngữ
Tuy
tay không nhưng ý chí quật cường
Tạo âm
thanh vang dội khắp bốn phương
Thành hỏa
lực đập tan quân bán nước.
Anne
Trinh
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen