
Khổng
Minh Gia Cát Lượng là một nhà quân sự kiệt xuất thời Tam Quốc. Cả đời ông cúc
cung tận tụy, dốc hết sức mình phò tá Lưu Bị khôi phục giang sơn nhà Hán. Cuộc
đời và sự nghiệp của Gia Cát Lượng đã trở thành thiên cổ truyền kỳ, không chỉ
ghi chép trong sử sách, mà còn được khắc họa qua thơ ca và các tác phẩm văn
học.
Phần
1: “Tam cố mao lư” – Lưu Bị 3 lần đến lều tranh cầu hiền
Trong
“Tam Quốc diễn nghĩa”, Lưu Bị là bậc hiền sỹ luôn trọng dụng và cầu khát hiền
tài. Từ Thứ vì trân trọng tấm lòng của Lưu Bị nên đã tiến cử Gia Cát Lượng cho
ông. Từ Thứ nói:
– Trong vùng này có một bậc kỳ
tài ở tại Long Trung, cách Tương Dương hai mươi dặm. Nếu được người đó, không
khác gì nhà Chu được Lã Vọng nhà Hán được Trương Lương.
Lưu
Bị hỏi:
–
Tài đức người đó so với tiên sinh thế nào?
Từ
Thứ đáp:
–
Tôi mà so với người đó, khác nào ngựa hèn sánh với kỳ lân, quạ đen sánh với
phượng hoàng. Người đó thường ví mình với Quản Trọng, Nhạc Nghị. Cứ như ý tôi,
Quản, Nhạc còn kém xa. Người đó có tài ngang trời dọc đất, thiên hạ chắc chỉ có
một không hai.
“Bậc kỳ tài” mà Từ Thứ nhắc đến
chính là Khổng Minh Gia Cát Lượng, từng được Tư Mã Huy ca ngợi là “có thể sánh
ngang với Khương Tử Nha làm nên cơ nghiệp 800 năm của nhà Chu và Trương Tử
Phòng làm nên cơ nghiệp 400 năm của nhà Hán”.
Thời
ấy, các bậc danh sĩ ở Kinh Châu lan truyền một câu nói: “Ngọa Long (ý chỉ Gia
Cát Lượng) và Phượng Sồ (ý chỉ Bàng Thống), ai có được một trong hai người ấy
sẽ có cả thiên hạ!”. Và quả thật, Lưu Bị nhờ có Gia Cát Lượng mà có thể tay
trắng gây dựng sơn hà, nhưng đó là chuyện sau này. Còn hôm nay, sau lời tiến cử
của Từ Thứ, Lưu Bị vì muốn thuyết phục Gia Cát Lượng mà không ngần ngại ba lần
tới lều tranh cầu kiến, trở thành điển cố “tam cố mao lư” nổi tiếng sau này.
Ba lần thăm lều tranh
Lần
đầu đến Long Trung tìm gặp Gia Cát Lượng, Lưu Bị đã được nghe những người nông
phu hát:
Trời xanh
như tán lọng tròn
Đất kia chằn chặn như bàn cờ vuông
Người đời đen trắng đôi phường
Kẻ đi người lại tranh đường nhục vinh
Đất kia chằn chặn như bàn cờ vuông
Người đời đen trắng đôi phường
Kẻ đi người lại tranh đường nhục vinh
Kẻ
vinh chỉ biết mình sung sướng
Người nhục kia vất vưởng vất vơ…
Nam Dương có bậc ẩn cư
Nằm co ngủ kỹ thờ ơ việc đời.
Người nhục kia vất vưởng vất vơ…
Nam Dương có bậc ẩn cư
Nằm co ngủ kỹ thờ ơ việc đời.
(Nguyên tác:
蒼天如圓蓋,
陸地似棋局;
世人黑白分,
往來爭榮辱:
榮者自安安,
辱者定碌碌。
南陽有隱居,
高眠臥不足!
Thương thiên như viên cái
Thương thiên như viên cái,
Lục địa tự kỳ cục.
Thế nhân hắc bạch phân,
Lục địa tự kỳ cục.
Thế nhân hắc bạch phân,
Vãng lai tranh vinh nhục.
Nhục giả tự lục lục.
Nam Dương hữu ẩn cư,
Cao miên ngoạ bất túc.)
Đây là bài thơ của Gia Cát
Lượng có tên “Thương thiên như viên cái” (Trời xanh như cái lọng tròn). Lời thơ
đã thể hiện tâm thái của một người tu Đạo ẩn cư, hiểu rõ thế sự thời cuộc nhưng
lại tránh xa chốn hồng trần ô trọc, không màng vinh nhục, không cầu công danh.
Lần
thứ nhất, Lưu Bị tìm đến mời Gia Cát Lượng thì ông lại đi vắng, đành buồn bã
trở về.
Lần thứ hai, Lưu Bị cho người
đi hỏi thăm, biết Gia Cát Lượng đang ở nhà ông liền vội vàng lên ngựa, Quan Vũ,
Trương Phi cũng đi theo tùy tùng. Bấy giờ, đang thời tiết mùa đông, khí trời
rét buốt, mây xám nghịt trời. Ba người đi chưa được vài dặm, bỗng nhiên trời
nổi cơn gió bấc, tuyết bay phơi phới, núi tựa ngọc gieo, rừng như bạc rắc.
Trương
Phi nói:
–
Giời rét, đất đóng băng, đánh nhau còn chẳng được, lại phải lận đận đi cầu
người vô ích làm chi! Không bằng trở về Tân Dã, tội gì mà dầm mưa dãi tuyết thế
này!
Lưu
Bị nói:
–
Chính ta muốn làm cho Khổng Minh biết đến lòng nhiệt thành của ta. Các em có sợ
rét thì hãy về trước.
Nhưng
đến nơi chỉ gặp Gia Cát Quân, là em của Gia Cát Lượng. Lưu Bị bèn viết một
phong thư như sau:
“Bị tôi lâu nay hâm mộ cao
danh, đã hai lần đến yết kiến đều không được gặp phải trở về, ân hận vô cùng.
Tôi trộm nghĩ mình là dòng dõi
nhà Hán, lạm hưởng danh tước, mà nay trông thấy triều đình suy sụp, kỷ cương
rối ren, gian hùng loạn nước, giúp dân, nhưng kém tài kinh luân, cho nên mong
ngóng tiên sinh mở lòng nhân từ trung nghĩa, đứng ra trổ hết tài lớn của Lã
Vọng, thi thố hết kế lạ của Tử Phòng, thì thiên hạ may lắm! Xã tắc may lắm!
Nay trước có mấy lời bày tỏ với
tiên sinh, Bị xin về tắm gội ăn chay, đến bái tôn nhan một lần nữa, để giãi
lòng quê kệch, xin tiên sinh soi xét cho”.
Lần thứ ba là tới mùa xuân năm
sau, Lưu Bị cho người chọn ngày lành tháng tốt, trai giới tắm rửa, xông hương 3
ngày, rồi lên đường yết kiến Khổng Minh. Đến nơi, thấy Khổng Minh đang nằm ngủ
trên chiếc chõng ngoài hiên, Lưu Bị không dám kinh động đánh thức, chỉ chắp tay
đứng chực dưới thềm chờ đợi.
Một
lúc lâu, Gia Cát Lượng tỉnh dậy, ngâm nga mấy câu thơ:
Mơ
màng ai tỉnh trước,
Bình sinh ta biết ta.
Thềm tranh giấc xuân đẫy,
Ngoài song bóng xế tà.
Bình sinh ta biết ta.
Thềm tranh giấc xuân đẫy,
Ngoài song bóng xế tà.
(nguyên tác:
无题
大夢誰先覺,
平生我自知。
草堂春睡足,
窗外日遲遲。
草堂春睡足,
窗外日遲遲。
Vô đề
Đại mộng thuỳ tiên giác,
Bình sinh ngã tự tri.
Thảo đường xuân thuỵ túc,
Song ngoại nhật trì trì.)
Bình sinh ngã tự tri.
Thảo đường xuân thuỵ túc,
Song ngoại nhật trì trì.)
Đây là bài thơ “Vô đề” của Gia
Cát Lượng. Lời thơ như muốn nhắn nhủ thế nhân rằng, hồng trần là cõi mê, khiến
con người chìm đắm trong dục vọng mà tranh giành công danh lợi lộc. Chỉ có bậc
tu Đạo mới tỉnh khỏi cơn mê, biết rõ rằng ta vốn là ta.
Khi
hay tin Lưu Bị đang chờ bên ngoài, Gia Cát Lượng vội mặc áo đội khăn chỉnh tề
ra đón. Lưu Bị thấy trước mắt là một người mình cao tám thước, mặt đẹp như
ngọc, hình dáng thanh thoát như tiên nhân.
Lưu
Bị nghe Gia Cát Lượng nói về kế sách định quốc an bang thì trong lòng vô cùng
kính phục, muốn mời Gia Cát Lượng xuống núi mưu tính đại sự. Gia Cát Lượng thấy
Lưu Bị thật lòng tha thiết nên đã hiến kế thiên hạ chia ba cho ông, lại sai
tiểu động lấy địa đồ ra rồi nói:
–
Đây là địa đồ năm mươi bốn châu ở Tây Xuyên. Tướng quân muốn thành nghiệp bá,
thì phải nhường thiên thời cho Tào Tháo ở phía bắc, nhường địa lợi cho Tôn
Quyền ở phía nam, còn tướng quân thì nắm vững lấy nhân hoà. Trước hãy chiếm
Kinh Châu làm nơi căn bản, sau lấy đến Tây Xuyên để dựng cơ đồ, hình thành cái
thế chân vạc, rồi sau mới tính đến Trung Nguyên được.
Chỉ qua cuộc đàm luận này cũng
đủ thấy Khổng Minh đã biết trước tình thế thiên hạ sẽ chia ba. Người sau có thơ
khen rằng:
Dự
Châu đang oán bước đường cùng
Nay tới Nam Dương gặp
Ngọa Long,
Muốn biết sau này chia thế vạc,
Địa đồ cười trỏ, đứng mà trông!
Muốn biết sau này chia thế vạc,
Địa đồ cười trỏ, đứng mà trông!
Gia
Cát Lượng chỉ ở trong lều tranh mà có thể thấu tỏ tương lai, quả là bậc kỳ tài
hiếm có. Mặc dù là một bậc ẩn sỹ, nhưng vì cảm phục tấm lòng thành của Lưu Bị
mà ông đã nguyện dốc lòng làm quân sư cho Lưu Bị. Năm ấy, Gia Cát Khổng Minh
mới tròn 27 tuổi.
Nguồn: Nam Phương (Đại Kỷ Nguyên)




Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen