ta còn cây bút
-sLs-
Thứ
hai tuần tự sáng thứ hai
Ta
sống ly hương đã bao ngày
Thức
dậy đi làm tuần mới đến
Trời
còn chưa hé nắng ban mai...
Hăm
mấy năm trời không thay đổi
Từ
ngày bỏ xứ đến nơi đây
Quê
nhà quỷ dữ luôn gây tội
Dân
chúng lầm than sống đọa đày...
Đi
được trên đường nắng tự do
Miếng
cơm manh áo chẳng cần lo
Chỉ
cần chịu khó ra công sức
No
ấm tương lai thẳng hướng đò ...
Gần
sáng vẫn thường say giấc ngon
Vậy
mà phải thức tiếc gì hơn
Mất
đi chút giấc an lành đó
Vẫn
thấy lòng vui chẳng tiếc hờn ...
Hồi
đó bên nhà nghèo khó lắm
Ra
tù tay trắng, xã hội đen
Quỷ
ma cứ mãi theo rình rập
Đành
giả ngu ngơ sống phận hèn ...
Đồng
tiền ta kiếm bằng công sức
Lòng
thấy vui hãnh diện vô cùng
Người
ta nhân đạo cho mình ở
Sống
nhờ trợ cấp mãi được không ?!
Chúa
nhật ở nhà không rỗi rảnh
Sân,
vườn, dọn quét việc liền tay
Vậy
mà lòng thấy luôn thư thái
Nhớ
tháng năm sống cảnh nhục đày ...
Một
thời cầm súng không tròn phận
Để
cả quê hương giặc xới cày
Đạo
lý luân thường, đất, biển, đảo
Mất
mát te tua đến thế nầy ...
Đất
người tuổi tác mòn tâm sức
Mất
súng ta còn cây bút thôi
Viết
kể nỗi lòng ta đã mất
Một
thời mưa gió thuở xa xôi ...
Cờ
đỏ vẫn còn đang réo quỷ
Lòng
ta không nản vẫn ươm mơ
Bạo
quyền dốt nát hèn như thế
Sắc
đỏ cờ sao phải phai mòn...
Vàng
sắc cờ bay khắp nẻo đường
Người
dân ly xứ tự muôn phương
Quay
về quê mẹ chung tay lại
Xây
đấp quê hương dựng phố phường...
thylanthảo
viết trong mùa lễ
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen