Chuyến Tàu Hoàng Hôn
Hoàng hôn xuống trên ga đời quạnh quẽ
Từng đoàn người lặng lẽ bước theo nhau
Họ có tên trong cùng một chuyến tàu
Về miền đất có tên là Cõi Chết
Từng đoàn người lặng lẽ bước theo nhau
Họ có tên trong cùng một chuyến tàu
Về miền đất có tên là Cõi Chết
Họ
đã biết và không hề sợ sệt
Thầm bảo lòng kinh hãi ích gì đâu
Trước hay sau rồi cũng sẽ qua cầu
Ăn cháo lú quên đi đời dương thế
Thầm bảo lòng kinh hãi ích gì đâu
Trước hay sau rồi cũng sẽ qua cầu
Ăn cháo lú quên đi đời dương thế
Kẻ
tin Chúa mơ về nơi thượng giới
Hầu cận kề thánh chúa hưởng thiên nhan
Kẻ tin Phật ước về cõi niết bàn
Để thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử
Hầu cận kề thánh chúa hưởng thiên nhan
Kẻ tin Phật ước về cõi niết bàn
Để thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử
Cũng
có người còn vấn vương thế sự
Mong đầu thai về lại kiếp nhân sinh
Làm người dân chung thủy với hành tinh
Làm đứa con trung thành cùng tổ quốc
Mong đầu thai về lại kiếp nhân sinh
Làm người dân chung thủy với hành tinh
Làm đứa con trung thành cùng tổ quốc
Con
tàu đến từ vô cùng trời đất
Bóng ngả dài chất ngất giữa sân ga
Đoàn lữ hành hối hả bước vào toa
Không từ giã bao nhiêu người đưa tiễn
Bóng ngả dài chất ngất giữa sân ga
Đoàn lữ hành hối hả bước vào toa
Không từ giã bao nhiêu người đưa tiễn
Tàu
rời ga lao vào vùng miên viễn
Hụ hồi còi từ biệt cõi dương gian
Tàu đến đâu? Địa ngục hay thiên đàng
Một câu hỏi nghìn đời không giải đáp.
Hụ hồi còi từ biệt cõi dương gian
Tàu đến đâu? Địa ngục hay thiên đàng
Một câu hỏi nghìn đời không giải đáp.
Mạc Phi Hoàng
https://fdfvn.wordpress.com
********
********
Lữ khách
(cảm tác bài thơ của Mạc Phi
Hoàng)
Là lữ khách trên chuyến tầu quạnh
quẽ
Nắng tàn phai vĩnh biệt chẳng còn
nhau
Nói lời cuối rồi vội vã lên
tầu
Chào tất cả trước khi vào cõi chết.
Gió lạnh lẽo dường như còn sợ sệt
Cuộc nhân sinh ngắn ngủi nghĩa gì
đâu
Tầu hoàng hôn vừa từ tốn qua cầu
Bờ sinh tử con tầu dời dương thế.
Trong toa tầu là ba ngàn thế
giới
Đủ thành phần đủ tuổi tác xuân nhan
Không nói năng không lời nói luận
bàn
Từ nay khép vòng luân hồi sinh tử.
Ba vạn ngày nhiều buồn vui thế sự
Cánh bèo trôi mây cuốn cuộc nhân
sinh
Mảnh hồn hoang lạc lõng giữa hành
tinh
Chợt ngoảnh lại ngậm ngùi nhìn cố
quốc.
Tầu biệt ly dần dần xa trái đất
Chẳng còn đâu là bờ bến sân ga
Có em nhỏ chen chúc phía giữa toa
Này em bé từ nay thôi đưa tiễn.
Tôi lặng lẽ ngắm nhìn trời vĩnh viễn
Thôi từ nay hết tứ khổ nhân gian
Nào kỳ hoa dị thảo chốn địa đàng
Nói chi nữa vì không còn tiếng đáp.
Lê Đình Thông
(bài thơ giữ nguyên vận nguyên tác)
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen